Ngày xửa ngày xưa có hai người yêu nhau say đắm. Một sáng mùa xuân trời trong vời vợi, họ dắt nhau dạo chơi bên bờ suối có những bông Lưu Ly đủ sắc màu đang nghiêng mình soi bóng xuống dòng nước trong xanh. Trong khi chàng trai ngắm nhìn thác đổ thì cô gái say sưa hái hoa. Cô nhoài người ra bờ suối cố ngắt lấy những cánh hoa nhỏ li ti, chẳng may trượt chân ngã xuống suối đang chảy xiết. Nàng cố hết sức ném lại nhành hoa có ý trao tặng và gọi trong đau đớn "Xin đừng quên em".

Chàng trai kêu gào thảm thiết, nhưng vọng lại chỉ là tiếng nước đá chảy như hàng ngàn mũi dao cứa vào tim chàng. Từ đó Lưu Ly là loài hoa của sự thủy chung, mang trong mình thông điệp " Xin đừng quên tôi".